Tuyết Trắng

Đọc được trên một trang nhật ký tìm thấy bên đường phố DaLat sau biến cố 30/4/75

DaLat.Tháng 2.1972
Khi chiếc L19 của Huệ mang theo mình cất cánh rời phi trường quân sự NhaTrang hướng về những vùng cao chập chùng thì mình biết đã bỏ lại đàng sau tất cả : gia đình, sách vở, bạn bè, vô tư và cả những dị nghị. Mây trắng đan thành từng vùng  trắng phau như tuyết,  cánh bay ngả nghiêng , say sưa nương theo gió núi bay lên như trốn chạy hoàng hôn…Ba Mẹ nghĩ gì về anh? Lo lắng vô cùng. Ông bà cho rằng em yêu anh là liều lĩnh, không có tương lai, chiến cuộc  giăng đầy hiểm nguy.  Em nghĩ gì về anh?  Anh ấy à!  Xem nào!  Một típ casse cou!  cascadeur!  Em ân hận vì đã nói lời ‘khoan đã’ cho một người điếc.  Sau một vài thao tác thuần thục quen thuộc Huệ đáp con tàu nhẹ nhàng xuống đường bay phi trường Liên Khương.  Lạnh quá!  Cám ơn em đã đan cho anh khăn ấm này.  Mình đi đâu anh?  Vào phòng trọ của anh trong thành phố,  gội sạch bụi trần,  thay áo mới, rồi mời người lên xe về miền quán xá.  Anh muốn ăn gì?  Món gì đó không tìm thấy ở NhaTrang mà hai đứa có thể chia nhau.  Ba đứa chứ! ”

Hoàng Cương lưu bút

Làm thế nào để tránh lập lại những âm thanh quá quen thuộc khi chơi lại nhạc phẩm đã được yêu chuộng một cách rộng rãi như “Tuyết Trắng” là một thử thách lớn. Lê Vũ đã hoà âm, bỏ đi, rồi hoà âm lại nhiều lần bài nhạc này trong cố gắng tìm tòi nét nhạc mới…  Cuối cùng thì đã chọn lựa tiết tấu nhạc rock trẻ trung, táo bạo.  Ở đây cảm giác vút cao, bay bổng của người phi công lướt gió tung trời được diễn tả bằng arpergio liên miên, mơn man của FX synthetizer và guitar. Giai điệu rhumba/chacha thường nghe được thay thế bằng nhịp điệu rock đầy sức sống, tô điểm bằng tiếng guitar đệm thôi thúc ở đoạn giữa và tính cách mạnh bạo của overdriven solo guitar.  Xin hãy cùng theo tiếng hát Hoàng Cương vươn đôi cánh lớn để chơi vơi trong không gian bao la, bát ngát của mây trắng, trời xanh.

Hoàng Cương