Một Chiều Đông

Chiều đông.  Cây trơ lá rụng.  Không gian lạnh xám, u buồn.  Chợt nhớ đến hình bóng ai, mà giờ thì xa xôi, lạnh lùng.  Lòng mong tìm về chốn nơi ấm áp nghỉ ngơi.  Nhưng biết về nơi đâu?  Chỉ là ký ức mong manh trong lòng người phiêu bạt... Không biết vì lý... Continue Reading →

Blog at WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: