Những Bước Chân Âm Thầm

Ngô Nhật Trường (2017)

Huy Thắng (2011)

những bước chân âm thầm
“từng bước từng bước thầm
hoa vông rừng tuyết trắng
rặng thông già lặng câm
hai đứa nhiều hối tiếc
sương mù giăng mấy đồi
tay đan đầy kỷ niệm
mưa giữa mùa tháng năm
dật dờ cơn gió thổi

từng bước từng bước thầm
hoa vông rừng tuyết trắng
tuổi trẻ buồn lặng câm
víu hồn hoang cỏ dại
từng bước từng bước thầm”

từng ý thơ trong bài Kỷ Niệm của Kim Tuấn đã phơi bày trong tôi vào một buổi chiều tháng 5, khi tôi đứng ngẩn ngơ, nhìn những “đám mây” vông bay rợp trời trên bãi hoang cao nguyên Kontum. cây vông trụi lá, âm thầm thả đi hết thảy từng lớp bông trắng muốt như cố thả đi tiếng gọi vô vọng vào không gian tịch mịch rằng nó đang đứng đây, đang có mặt ở đây. cô độc. tôi không nhớ mình đã đứng yên đó bao lâu, giữa những cơn gió núi từng đợt thốc lên cùng mưa lạnh căm, nhưng tôi không thể quên giây phút lạ lẫm đó – giây phút khi nỗi buồn cũng đẹp như một bông hoa. không thể gọi tên. có thể là xa vắng, có thể là dĩ vãng, có thể là phụ bạc, hay hối tiếc…? tôi không biết. bởi cũng không còn cần thiết nữa. khung cảnh hiện lên và bày biện mọi cảm xúc, dựng lên thành quách đẹp đẽ và trói ta vào miên trường kỷ niệm. buồn này em có hay?

“lần cuối anh giã từ
trên đồi cao ngó lại
gió rừng xua mây bay
đôi mắt buồn muốn khóc
xa nhau giây phút này
thôi đành quên tât cả
đồi núi còn heo may
mắt còn trông xa vắng
tâm hồn anh não nề
gọi thầm tên để nhớ
buồn này em có hay

buồn này em có hay
anh chưa hề dám nói”

vài tháng sau đó, tháng 9, anh Vũ chợt gửi tôi bản phối cho bài “Những Bước Chân Âm Thầm” do Y Vân phổ nhạc từ bài “Kỷ Niệm”. thật là một cái duyên ngộ kỳ lạ! tôi đã đi thâu thanh ngay 3 ngày sau đó. tôi không thể giấu giếm sự thích thú của mình. tôi không thể chờ đợi được nữa để trở lại vùng “tuyết trắng” của buổi chiều hôm tháng 5. tôi muốn bắt gặp lại nỗi cô đơn của mình để tháo chạy. một cuộc đào tẩu dĩ vãng. để rồi mãi quẩn quanh trong một câu hỏi: “đời biết ai thương mình?”


cây vông rừng – Kontum, tháng 5

“Những Bước Chân Âm Thầm” là một trong những bài tủ của ban nhạc White Shadows của những đêm cuối tuần ở Houston vào cuối thập niên 80.  Vì những kỷ niệm đó nên LV đã thực hiện nhạc phẩm này ngay từ những ngày đầu tiên.  Phiên bản đầu năm 2011 do anh Huy Thắng phụ trách được chơi gần giống như cách chơi của ban nhạc ngày đó.  Sáu năm sau, nghĩ đến cậu em bạn mới quen cách nửa vòng trái đất nên đem bài này ra làm lại.  Quý thính giả chắn chắc sẽ nhận ra được sự khác biệt lớn về kỹ thuật của hai bản mới và cũ; nhưng cũng tin rằng quý vị cũng sẽ cảm nhận được vẫn cái tâm tình đằm thắm, óng ả, mượt mà của cả 2 người trình bày: Huy Thắng năm 2011 và Ngô Nhật Trường năm 2017. Trân trọng.