Tình Ca Phố


Âm nhạc hay gợi cho tôi ký ức về một khoảng thời gian cụ thể nào đó. Nếu có bài hát nào diễn tả đúng tâm trạng thời “thanh xuân” của tôi thì chắc chắn đó phải là Tình Ca Phốcủa nhạc sĩ Quốc Bảo. Tôi nghe Tình Ca Phố lần đầu tiên vào khoảng năm 2007 ở Sài Gòn khi vừa bước sang tuổi 20. Bài hát này có giai điệu khá “ma mị”, phần ca từ đẹp kiểu nên thơ, không quá hàn lâm kiểu “hoa xanh đã phai rồi” hay tầm thường tới mức như “đã không yêu thì thôi, gặp nhau làm chi”. Điều này khiến không khí tình yêu trong Tình Ca Phố vừa e ấp, trong trẻo, vừa bí ẩn khó diễn tả và khá đúng tinh thần thế hệ của tôi lúc ấy. Khi diễn tả bài này, những hình ảnh về quá khứ của tôi ở Sài Gòn đều hiện ra như những thước phim tuy không cũ kỹ nhưng mênh mang nhiều hoài niệm. Đó là những sáng mưa tầm tã chạy vội vào quán cafe ở Thủ Đức với đám bạn hễ cứ gặp nhau là cười, những buổi trưa nắng lên chói chang tản bộ rồi ngồi ngoài công viên trước Dinh Độc Lập, những buổi chiều chạy xe Honda rong ruổi trên những con đường lộng gió, và những buổi tối lại tới lui những quán xá thân quen.

Quý Anh