Mùa Thu Cánh Nâu

Photo by hiwa talaei on Pexels.com

Gió giao mùa mấy hôm nay se sẽ lạnh. Trời đất cựa mình bước sang thu. Không cần báo trước, không cần hẹn, nàng Thu vẫn thản nhiên tự xuất hiện với bộ áo mới rực rỡ khoe mình trong nắng. Tôi bỗng dưng tự hỏi tại sao lại là “nàng thu” mà không gọi là “chàng thu” nhỉ? Phải chăng vì thường chỉ có phái nữ mới hay khoác trên người những bộ trang phục có nhiều màu sắc?! Hay phải là “nàng” thì các ông thơ-văn-thi-họa sĩ mới có thêm hứng khởi để làm thơ, làm nhạc, vẽ vời? Thu là mùa gây nhiều cảm hứng cho nghệ thuật. Nàng Thu của Đoàn Chuẩn-Từ Linh thì mượt mà quyến rũ, Thu của Cung Tiến thì ươm vàng sắc thắm. Riêng Thu của Nguyễn Ánh 9 lại đượm những cánh nâu vàng úa. Gầy hiu hắt như một cuộc tình đã qua, đã xa. Mùa Thu Cánh Nâu cho tôi cảm giác ngầy ngật, ngây ngất như đang trong cơn sốt giao mùa. Tuy rằng lời ca có buồn, có cô đơn, và có “vàng con lá sầu” mấy nữa nhưng với tiết tấu, với những nốt thăng, trầm khiến tôi có cảm giác được nâng lên bay bỗng trên cây hơn là bị dìm tâm tư trĩu nặng. Lại tự hỏi thầm có ai cùng cảm giác như tôi?
MN 10-2021