Đừng Bỏ Em Một Mình

Photo Courtesy of Nguyen Thao                          “Đường về nghĩa trang mênh mông, đừng bỏ em…”

 

Nữ sĩ Minh Đức Hoài Trinh, người đã tặng cho đời những vần thơ đã làm xôn xao một thời.  “Kiếp Nào Có Yêu Nhau” và “Đừng Bỏ Em Một Mình” là hai bài thơ đã cho Nhạc sĩ Phạm Duy niềm cảm hứng phổ nên hai bài nhạc nổi tiếng trong thập niên 60, 70.

Vào tháng Sáu ngày 9, bà đã ra đi vĩnh viễn tại California.

“Những bài thơ giấu đầy trong hồn
Nhẹ nhàng phai giữa hư vô
Tan theo sáu tháng côn trùng”(1)

Chúng tôi xin mạn phép đăng lại bài thơ, cũng như một vài sửa đổi trong lời nhạc để tạo nên cái không khí cần thiết, chút poetic license.

Đừng Bỏ Em Một Mình
Minh Đức Hoài Trinh

Đừng bỏ em một mình
Khi trăng về lạnh lẽo
Khi chuông chùa u minh
Chậm rãi tiếng cầu kinh

Đừng bỏ em một mình
Khi mưa chiều rào rạt
Lũ chim buồn xơ xác
Tìm nhau gục vào mình

Đừng bỏ em một mình
Trời đất đang làm kinh
Rừng xa quằn quại gió
Thu buốt vết hồ tinh

Đừng bỏ em một mình
Đừng bắt em làm thinh
Cho em gào nức nở
Hòa đại dương mông mênh

Đừng bỏ em một mình
Biển đêm vời vợi quá
Bước chân đời nghiêng ngả
Vũ trụ vàng thênh thênh

Đừng bỏ em một mình
Môi vệ thần không linh
Tiếng thời gian rền rĩ
Đường nghĩa trang gập ghềnh

Đừng bỏ em một mình
Bắt em nghe tiếng búa
Tiếng búa nện vào đinh
Hòa trong tiếng u minh

Đừng bỏ em một mình
Bóng thuyền ma lênh đênh
Vòng hoa tang héo úa
Yêu quái vẫn vô tình

Đừng bỏ em một mình
Cho côn trùng rúc rỉa
Cỏ dại phủ mộ trinh
Cho bão tố bấp bênh

Đừng bỏ em một mình
Mấy ngàn năm sau nữa
Ai mái tóc còn xinh
Đừng bỏ em một mình

Nguyễn Thảo, một ngày cuối tháng 6 năm 2017

 

  • Thi Sĩ và Tôi, Ngu Yên