Đại Nguyện 2021

Dịch bệnh đã làm đổi thay mọi thứ. Covid-19 phơi bày cái lý vô thường rõ rệt. Hai năm vừa qua, tôi cảm tưởng như đang trong cơn mộng du nửa mơ nửa tỉnh. Hồi tháng 5, Sài Gòn bắt đầu một cơn dịch lớn, số người bệnh và chết tăng lên mỗi ngày như trong một cuộc chạy đua nước rút. Nỗi sợ hãi lấn át tâm trí của người dân khi thấy căn bệnh quái ác mỗi lúc mỗi gần. Sau nhiều tuần giãn cách xã hội không hiệu quả, Sài Gòn vào một cuộc giới nghiêm. Không khí bức bách, u ám của thành phố nay bị bóp nghẹt hơn.

Tôi phải đóng cửa tiệm cây nhỏ của mình và làm việc ở nhà trong hơn 2 tháng rồi. May mắn là vẫn còn việc làm, vẫn có thức ăn và vẫn bình an, tôi nghĩ như vậy. Nhưng hẳn nhiên, cũng chẳng có nhiều việc. Ngoài trả lời một vài cái e-mail, thỉnh thoảng tham dự cuộc họp, phần lớn thời gian tôi được thư thả. Quả là trong rủi cũng có may. Tôi có nhiều thì giờ hơn để làm vài chuyện linh tinh mà thường ngày hay bị gián đoạn.

Tôi vẽ. Tôi thích vẽ từ nhỏ. Tôi đã vẽ rất nhiều các nhân vật từ truyện tranh khi mới 8 – 9 tuổi. Và cũng chỉ dừng lại ở đó, tôi thường nghĩ mình không biết vẽ vì chẳng biết dùng màu sắc hay ánh sáng, hình khối… Lớn lên một chút thì tôi thấy thích thú với chuyện vẽ các vị Bụt, Bồ Tát trong truyền thống Phật giáo. Những nhân vật cho tôi nhiều cảm hứng để thực tập vẽ. Cứ thế mà tôi tiếp tục đến tận hôm nay. Tôi rất thích câu “Just keep trying”. Cứ thử, cứ làm, cứ thực hành thôi, cần chi điểm đến. Và cũng chẳng có một điểm nào để đến.

Tình cờ anh Vũ xem tranh vẽ của tôi trên facebook, anh nảy ra ý cho tôi hát Đại Nguyện – Đạo Ca 2 của Phạm Duy và Phạm Thiên Thư. Tôi đã nghe 10 bài Đạo Ca. Bài nào cũng hay, cũng rộng lớn cả. Đại Nguyện là bài tôi thích nhất trong đó, có thể kể thêm Pháp Thân và Quán Thế Âm. Lời thơ như lời kinh,  mang nhiều dấu ấn của Phật giáo Đại Thừa về tâm từ bi quảng đại trùm khắp nhân gian. Còn âm nhạc của Phạm Duy như một tiếng chuông đại hồng hòa vào thời kinh để dẫn nhập tư tưởng vào kẻ đang nghe.

Tôi đã rất vui khi nhận được lời đề nghị này (thật ra có bao giờ mà tôi không vui khi được giao bài hát đâu). Hòa âm của anh Vũ làm cho người ca thêm phơi phới. Đại nguyện này thật cho người mà cũng cho mình. Thương người như thương thân.

Ngô Nhật Trường (những ngày bị cách ly ở Sài Gòn)