Cho Một Người Vừa Nằm Xuống


NT: Sáng sớm thứ bảy , tôi nhận được tin anh đã ra đi, lúc còn đang nằm trên giường, lơ mơ chưa tỉnh hẳn. Tôi phải hỏi lại Lê Vũ, “Thật không? Anh Thắng?”

Tôi gặp anh lần đầu tiên khi đi theo một người bạn đến nơi hắn dợt nhạc, và lần lượt được giới thiệu với những thành phần trong ban, có Lê Vũ lead guitar, Lê Khởi bass, Trọng Hiệp keyboard, và Huy Thắng trống và cũng là trưởng ban nhạc. The White Shadows. Lúc ấy, tôi chưa biết anh Thắng và anh Khởi là những tay chơi nhạc chuyên nghiệp, đã đánh trong nhiều ban nhạc lớn ở vùng Texas và Louisiana.

Lúc trong ban nhạc, anh hay phàn nàn là anh bị kẹt sau giàn trống nên không quậy được. Vì vậy anh phải xung phong truyền nghề cho tôi. Học đánh trống thì mới hiểu đầu mình tứ chi không phải ai cũng điều động riêng rẽ được. Học hoài học hủy nhưng rốt cuộc tôi chỉ tiếp nhận được một bài là Unchained Melody (Huy Thắng trình bày). Vì vậy, mỗi khi đến bài này thì tôi được trình diễn… đánh trống. Nhiều lúc, nỗi hứng đánh lung tung thì bị ca sĩ quay lại đưa mắt lườm một cái. Ngược lại, lúc nào tôi hát rớt nhịp thì được anh vớt một cách ngọt ngào.

Vậy đó, chúng tôi đối xử với nhau như anh em một nhà với nhiều buồn vui lẫn lộn cuộc đời đi hát. Tôi theo chơi với ban nhạc cho đến khi ban nhạc giải nghệ. Sau đó, tôi dọn đi khỏi Houston, bận bịu với đời sinh viên, mất liên lạc với anh em trong ban nhạc.

Dọn về lại Houston, thỉnh thoảng chúng tôi cũng gặp nhau, tình thân thiết vẫn như ngày nào. Nhưng đời cơm áo thường có cách ly tán mỗi người mỗi nẽo dù vẫn ở trong cùng một thành phố. Lần cuối cùng gặp anh, anh đến nhà tôi sau buổi ăn tối để uống rượu, trò chuyện đến thật khuya. Rồi sau đó dịch Covid. Rồi hay tin anh ra đi.

Lê Vũ đề nghị tôi hát bài này như một tưởng niệm cho anh. “Bạn bè còn đó, anh biết không anh? Người tình còn đó, anh biết không anh? Xin cho một người vừa nằm xuống, thấy bóng thiên đường cuối trời thênh thang…”

LV: Sáng thứ Sáu tuần trước thức dậy thì nhận được tin dữ: anh Huy Thắng vừa qua đời đột ngột. Tôi bần thần suốt cuối tuần, không thiết post nhạc lên cho tuần vừa rồi. Không ngờ anh ra đi sớm vậy. Tôi luôn nghĩ người yêu đời như anh sẽ sống mãi để vui chơi cuộc đời…

Những kỷ niệm của tôi với anh thì thật nhiều. Chúng đã gắn bó tôi với anh từ những ngày đầu mới đặt chân đến đất Mỹ được tham gia nhóm ca nhạc tại nhà anh. Từ đó tôi mới được quen anh Hiệp, anh Khởi, chị Dạ Lan, anh Hùng, Nguyễn Thảo… Tôi vẫn còn nhớ bao nhiêu ngày cuối tuần chạy xe xuống Southwest đến nhà anh để dợt nhạc, mặc cho nắng mưa bão bùng. Còn nhớ những tối trình diễn xong kéo về nhà anh uống bia tán dóc cười đùa ngang ngửa trong garage của anh đến mờ sáng mới tan hàng. Còn nhớ anh là người gợi ý tôi tự lập phòng thâu để làm nhạc lấy. Còn nhớ anh là người đầu tiên đã giúp cho tôi và Nguyễn Thảo thâu Tình Yêu Gần Gũi, bản nhạc đầu tay hợp tác của chúng tôi.

Sau này dù ban nhạc đã phân tán, tôi và Nguyễn Thảo vẫn ít nhiều liên lạc với anh. Thỉnh thoảng vẫn còn gặp nhau uống vài ly rượu tán gẫu chuyện đời, chuyện thời sự, chuyện nhạc, chuyện gia đình. Lần cuối tôi text cho anh là vào tháng 8 khi tôi repost lại bài Ngày Về do anh hát. Anh khen là mix của tôi nghe “được ghê”…

Giờ đây nhìn vào phone vẫn còn thấy text của Thắng Đinh nhưng Thắng Đinh đã ra đi không từ giã. Hôm nay không được đến để chia tay với anh được thôi thì tôi và Nguyễn Thảo xin hát đây chút lời để giã biệt anh, mong anh sớm thấy “bóng thiên đường cuối trời thênh thang”.

Để nghe lại những nhạc phẩm mà Huy Thắng đã từng thực hiện với Levumusic, xin mời vào trang này:  huy thắng