Lời Cuối 2018

 

Photo Courtesy of Hoang Cuong

Lời Cuối 2018 (Hoàng Cương)

Lời Cuối 2011 (Huy Thắng)

Tôi còn nhớ vào thời gian ấy khi tuổi đời mới lớn, khi ước mơ lớn hơn tầm tay thì âm nhạc với tôi đã mau chóng trở thành tri kỷ. Nhạc chọn lọc nhiều không đếm hết nhưng không phải lúc nào cũng hoàn toàn bị thuyết phục bởi một khuynh hướng sáng tác như một thôi thúc tự nhiên khi ngồi một mình giữa tủ nhạc Việt. Nếu những giai điệu mang âm sắc tây phương lãng mạn đã theo đà năm tháng êm đềm đánh thức tiềm năng sáng tác và thưởng thức của thế hệ 40 thì những biến động thời cuộc mãnh liệt, oan khiêng về sau đã không những không làm tàn lụn giấc mộng ban đầu ấy mà ngược lại chính niềm đau thân phận của thế hệ đã không ngừng thăng hoa bằng những dấn thân nghệ thuật đầy ngoạn mục. Có lẽ không riêng ai trong giới văn học Miền Nam Việt Nam, được sống để nghe hay hát những nhạc phẩm phong phú, giàu tính nhân bản của những nhạc sĩ thời danh Miền Nam Việt Nam quả là một diễm phúc không tiền khoáng hậu: họ không có hơn 25 năm để tuôn trào cảm xúc sau khóa sol. Đến hôm nay và còn lâu lắm về sau nhạc của họ vẫn xứng danh bất hủ. Từ Công Phụng có thể đã được biết đến như thế.

Có thể có những ban đầu êm ả như những đóa mandevillas đong đưa theo gió trong một không gian êm lắng. Bên cạnh một chậu tròn đã nứt, nằm im dưới tầng lá khoai lang xanh. Người vào xem đã buộc miệng chậu bằng một vòng dây thép. Dọc theo lối đi lót đá bên cạnh là impatiens mua từ độ đầu xuân chen chúc rải rác đó đây. Có thể có một tiếng đàn guitar vọng lại từ phòng ngủ. Có thể có một lời chào “Hi” à contre coeur khi trở về không muốn gặp nữa. Mùa đông sang trong khu vườn vắng hoa firecrackers và trong ánh mắt lạnh lùng. Chỉ muốn quên hết đi. Chỉ biết đó là LỜI CUỐI

Hoàng Cương lưu bút