Tưởng Rằng Đã Quên

Tưởng Rằng Đã Quên

Này tình nhân, sau nhiều năm trường, tôi những tưởng đã quên đi hết những kỷ niệm, đau thương và cả dáng hình, giọng nói của người. Nào ngờ trong một thoáng giây gặp lại, ánh mắt ấy đã khơi lại trong tôi tất thảy. Một đêm lang thang, quá khứ nào đã dắt tôi đi qua những phố xá vắng tênh hiu hắt đèn đường. Cơn mưa dai dẳng chẳng chịu dứt, cứ đổ hoài những hạt buồn thẳng tắp.

Này tình nhân, chúng ta đã lựa chọn chia về hai phía của một ngã ba. Càng đi về phía trước càng xa cách mãi. Thời gian phủ một lớp bụi mờ lên dĩ vãng tưởng chừng đã mất tích. Rồi khi vô tình phủi nhẹ mới thấy nó còn vẹn nguyên. Mới thấy lòng mình xáo động. Như một trận cuồng phong.

“tay em vẫn còn
dựng đời bão lên
làm từng vết thương
hồn nhiên”

Ngô Nhật Trường, một ngày của tháng 5

Lời bàn LV:

Khi NNT đề nghị hát bài này tôi không hăm hở cho lắm. Tôi thường cho là giai điệu bài này, dù du dương, nhưng có vẻ tẻ nhạt, không có nhiều nét đặc sắc mới lạ để tạo sự chú ý. Nhạc Phạm Duy cũng có nhiều bài nghe đều đều giống như vậy, nhưng phần lớn những bài đó đều có khuynh hướng giúp cho việc tạo nên chord progressions khá lý thú. PD là bậc thầy trong việc viết nhạc kiểu này. Nhạc TCS không có ưu điểm đó. Nhưng có lẽ chính vì nét đơn giản, thuần nhất của giai điệu TCS đã làm cho nhạc của ông dễ dàng được chấp nhận bởi mọi giới nghe nhạc Việt.

Tuy nhiên vì tôi luôn luôn tìm tòi cách làm sao cho bài quen thuộc trở thành chút là lạ, nhưng hy vọng là vẫn còn “lọt tai” người nghe, nên bài TRĐQ bỗng dưng trở thành thử thách.

Khi hoàn tất bài mix chót xong gửi cho ca sĩ NNT nghe thử. Ca sĩ phán cho một câu: “Nghe lạ quá”. Không khen hay, không chê dở. Tôi nghĩ có lẽ vậy cũng đủ cho tôi rồi. Không biết người nghe nghĩ thế có đủ chưa?