Ngày Đông Trắng

image

 

Mùa đông đầu tiên ở trên đất Mỹ, tại một thành phố xa lạ dốc đồi trùng điệp, mấy anh em tôi bấu víu vào nhau trong cái giá rét kinh hồn.  Trời đông nặng trĩu, xám ngoét.  Hàng cây sồi trơ cành nhánh đen đủi.  Và gió.  Gió thổi lên đồi xuống đồi.  Gió luồn vào hóc hẻm.  Gió thốc lên vạt áo chùng len rét vào cắt da thịt.

Ngày hai bữa co ro đứng đón xe buýt đi học, đi làm, trong cái ảm đạm mùa đông đầu ấy.

Rồi ngày 24 tháng Chạp đến.  Trong khi cả thành phố tưng bừng nhộn nhịp không khí Giáng Sinh, con đường chúng tôi ở vẫn hoàn ảm đạm, lạnh lẻo.  Chúng tôi lạc lõng trong một mùa lễ hội họp gia đình trên xứ người.

Buổi chiều đi làm, được về sớm, chúng tôi không biết làm gì trong khoảng thời gian dư giả ấy, ngoại trừ ngồi nhắc lại những Giáng Sinh trước, khi còn gia đình.

Ngoài trời tối dần. Trong nhà lờ mờ chưa bật điện.  Tôi nhìn ra cửa sỗ, bỗng thấy phất phơ vài bông tuyết như hư ảo.  Chúng tôi vội rủ nhau choàng áo, ra ngoài đường.  Chỉ trong khoảnh khắc, cảnh tượng trước mắt bỗng thay đổi.  Không còn những u ám thê lương.  Không còn những đen đúa buồn thảm.  Trước mắt tôi, trắng ngần.  Đường trắng.  Nhà trắng.  Cây trắng.  Bầu trời xám nhạt lốm đốm đầy hoa tuyết trắng.  Cả thế giới quen thuộc ấy như rực sáng lên tinh khiết. Lòng tôi bỗng thấy rạo rực như có gì dấy lên nghẹn ngào.  Anh tôi chạy ra giữa đường, tay với cao, vừa cười vừa gào lên, “Goddamn.  Goddamn.”  Chị tôi đứng nhìn theo, mắt long lanh.  Cái hạnh phúc bất chợt ấy, đến như ân sũng.

Bao nhiêu năm qua, rời xa bao nhiêu thành phố tạm gọi là nhà, tôi vẫn nhớ mãi đêm hôm ấy.

Chúng tôi đã lội tuyết đi bộ bảy tám con đường, đến nhà một cặp bạn Việt Nam cũng tỵ nạn và định cư cùng thời gian, nấu nướng sơ sài một buổi réveillon, mở một chai rượu rẻ tiền, rồi chúc mừng nhau một mùa Giáng Sinh trên xứ lạ, trong khi tuyết vẫn đổ xuống bên ngoài không dứt.

Nguyễn Thảo tạp ghi tháng 12 năm 2015

 

Xin mời thưởng thức một giai điệu jazz Giáng Sinh thật quen thuộc: White Christmas của Irving Berlin.  Nguyễn Thảo dịch ra lời Việt và trình bày. 

Ngày Đông Trắng (White Christmas)
Irving Berlin, LV: Nguyễn Thảo

Tôi vẫn mơ hoài ngày đông xa xôi
Một đêm đông tuyết rơi bay ngập trời
Từng hàng cây trơ băng giá
Với bầy trẻ lặng ngóng
Tiếng chuông réo vang trên trời xa

Tôi vẫn mơ về ngày đông xa xôi
Và từng dòng chúc Giáng Sinh cho người
“Nguyện cầu bên nhau bao đêm thánh bình an
Và ngày đông một mầu trắng ngập trần gian”

(I’m dreaming of a white Christmas
Just like the ones I used to know
Where the treetops glisten and children listen
To hear sleigh bells in the snow
I’m dreaming of a white Christmas
With every Christmas card I write
May your days be merry and bright
And may all your Christmases be white)