Tình Cầm 2018

 

Tình Cầm 2018 (Ngô Nhật Trường)

Tình Cầm 2016 (Huy Thắng)

“nếu anh còn trẻ như năm cũ
quyết đón em về sống với anh
những khi chiều vàng phơ phất đến
anh đàn em hát níu xuân xanh”

Những ca từ này quả thật không hợp với một tên thanh niên đang bò lưng chừng ở dốc tuổi như tôi. Bởi xuân xanh vẫn còn, cần chi mà níu. Nhưng tôi thật sự rất thích giai điệu này, lời thơ này từ lần đầu nghe được. Nhạc Phạm Duy đem tới cho thơ Hoàng Cầm thêm một đời sống mới và thơ Hoàng Cầm cũng thổi vào nhạc Phạm Duy một luồng sinh khí nhiều lãng mạn. Và khó gọi tên. Là thơ nhạc hay nhạc thơ?
Trong băng nhạc Phạm Mạnh Cương số 4, nhà văn Duyên Anh đã viết: “Có nhiều bài thơ không chết nhờ có nhạc phổ vào, ngược lại có nhiều bài nhạc sống mãi nhờ thơ hay ý thơ. Thơ là nhạc, nhạc là thơ. Đứng riêng rẽ, nhạc đã ướt chất thơ và thơ đã ướt chất nhạc. Gắn bó lấy nhau, thơ và nhạc đã trở thành một cái gì đó thiếu danh từ định nghĩa.”
Cũng như vậy (là tôi nghĩ), người nghệ sỹ và nhạc phẩm là hóa thân cho nhau, không cần biết những khoảng cách về không gian, lẫn thời gian khi đã bắt lấy được nhau. Với đôi lần mộng tình tan vỡ cùng những hối tiếc khôn nguôi, và tuổi trẻ đã qua đi nửa bận, tôi xin được hóa thân vào Tình Cầm để hát lên những điều bỏ lỡ không cách nào níu kéo được nữa trong dĩ vãng sắp tới.
Và nó đẹp như một buổi chiều vàng phơ phất đến, cùng mây bàng bạc.
“thì đôi mái tóc không còn xanh nữa
mây bạc trăng vàng vẫn thướt tha”

Sài Gòn, ngày cuối tháng 5, 2018
Nhật Trường