Niềm Tin 2017

Photo courtesy of Ngo Nhat Truong
Lê Vũ và toàn nhóm LeVuMusic xin chân thành chúc quý thính giả một Giáng Sinh 2017 thật hạnh phúc và an bình.

Niềm Tin 2017 (Ngô Nhật Trường)

Niềm Tin 2011 (Huy Thắng)

Không tình nào đẹp bằng tình của lính. Cái xa cách muôn trùng, cái mỏng manh giữa sống chết, cái đập mãnh liệt của trái tim người trai trẻ đôi mươi đã làm nên một trời thương nhớ vô vàn. Không tình nào đẹp bằng tình của lính. Tình đôi lứa đã hóa thân thành tình đất nước. Chỉ một đôi tay mà ôm cả hết vào lòng.
Ba tôi là một người lính. Những lần hành quân thấy hoa rừng nhớ người yêu thường viết tên nàng lên tay súng, hay biên thư tình bằng nét chữ nghiêng nghiêng lấy ba lô làm bàn. Những lần thư lạc, hồi hộp chờ hồi âm nhưng không thấy. Những lần về phép ngắn, đi lên đi xuống đã mất hết hai ngày, gặp nàng chừng một hôm mà nàng đôi khi giận dỗi dã hết cả buổi trời. Những lần Tết không về được, nàng bắt xe đò lên thăm xách theo một giỏ đồ ăn nào thịt kho hột vịt, nào bánh chưng, bánh tét… chia cho đồng đội ; lúc ra về nàng bịn rịn dúi vào tay chàng chiếc khăn thêu cùng chiếc áo len của mấy đêm nàng thức trắng. Nàng khóc. Lính cũng khóc. Nhưng lính không khóc bằng mắt. Lính khóc bằng hy vọng vào ngày mai. Bằng niềm tin vào ngày hòa bình trên quê hương. Cho đôi lứa gặp lại. Cho một mộng trùng lai.
Là một người trẻ được sinh ra trong thời bình, lẽ dĩ nhiên, tôi không cách nào biết được tường tận đời sống của người lính chiến. Những gì tôi biết được chỉ qua những thước phim, hồi ký, tiểu thuyết. Và ba tôi. Qua những dòng tái bút trong cuốn sổ nhạc chép tay mà ông viết tặng mẹ tôi những lần ở đồn biên giới. Ba tôi yêu nhạc. Ông yêu nhất nhạc lính. Nhất là nhạc tình của lính. Nên ông lấy tên của Trần Thiện Thanh mà đặt cho tôi – Nhật Trường. Có lẽ vì thế mà đời tôi cũng lạ kỳ, đã tự nằm trong đời nhạc, đã gập ghềnh như đời lính.
Tôi đã nhắn cho anh Vũ để “đòi” được hát một bài cho mùa giáng sinh. Anh Vũ cũng “chiều lòng”. Anh gửi tôi bài Niềm Tin. Đó là lần đầu tiên tôi nghe. Xúc động. Lời thơ của Nhất Tuấn đã đượm buồn, điệu nhạc của Anh Linh đã nhiều ray rứt, nay anh Vũ lại thêm gieo rắt vào đó thứ âm thanh của một buổi ngày đông cô quạnh. Như thứ nước mát cho nhớ thương mọc lên, đầy khắp cả không gian. Đến nao lòng.
Anh Vũ hỏi tôi có ngại khi hát về lính không. Tôi nói anh tại sao phải ngại. Tôi mong muốn được hát về lính. Được hát những bài ca đẹp như vậy. Tôi chỉ ngại sự thiếu sót, non nớt của mình không thể diễn tả hết tình lính mà thôi.
Tôi nghe bản phối của anh Vũ trong bốn ngày, cùng thêm các bản khác của Duy Trác, Khánh Ly, Thanh Lan. Tôi thâu âm ngay sau đó. Tôi gửi anh Vũ để hoàn thiện. Anh Vũ gửi lại tôi bản hoàn chỉnh cuối cùng sau ba hôm. Thật bất ngờ. Anh song ca cùng tôi. Một món quà giáng sinh (tôi tự nghĩ vậy) tôi chưa từng có.
Tôi muốn hát bản này cho ba tôi – một người lính. Dù tình yêu của ông đã không còn nữa, cho mẹ tôi.
Sài Gòn, tháng mười hai, 2017.

Nhạc Giáng Sinh