Ba ngày về phép từ tiền đồn xa lắc đã không đủ cho người lính trận tính chuyện vui chơi cùng người thân giữa chốn thị thành của vùng đồng bằng.  Thế nên anh đã chọn lang thang đó đây giữa phố núi gần gũi, thân quen.   Hết phép sẽ quay về với nhiệm vụ rồi lại tìm quên trong cô đơn như mọi khi. Lần này thì không.  Một cuộc gặp thật tình cờ như chưa hề mong đợi bỗng gõ cửa vào tim, nhẹ nhàng như mây cao nguyên chìm dần vào đáy mắt…  Thời gian dù quá ngắn để nhận ra tình yêu đang rộn ràng.   Chỉ cần biết Pleiku, hôm nay và người em gái mà anh muốn cám ơn là có trong sự thật.  Ngày mai anh sẽ không còn tìm quên trong cô đơn như mọi khi vì anh vẫn CÒN CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ.

Hoàng Cương lưu bút

Âm thanh bát ngát, lãng đãng như sương như khói của núi đồi cao nguyên được nhạc sĩ Phạm Duy lồng vào nhạc phẩm “Còn Chút Gì Để Nhớ”….Như hình ảnh người em gái má đỏ, môi hồng nơi phố núi len lỏi vào lòng kẻ xa xứ, Huy Thắng mang làn hơi ấm áp, như một hơi khói trong không gian giá lạnh, hát cho một chút gì để còn nhớ, còn thương… Để thay đổi, nhạc phẩm này được chyển từ slow waltz 3/4 qua slow rock 12/8. Trống được xử dụng rất ít ở những đoạn đầu để bảo tồn tình ý dịu dàng của nét nhạc. Âm thanh réo rắc của piano và guitar thùng là background nhẹ nhàng cho tiếng hát. Tiếng trumpet và french horn được chọn lựa để chấm phá tạo nên tâm tình rộng mở nhưng mạnh mẽ; trong khi đó tiếng piano và viola len lỏi vào làm những nhịp cầu nối đoạn… Xin lắng nghe để nhớ lại một chút gì đó trong tâm tư…

 

Huy Thắng