Dạ Tâm Khúc

YouTube\Levumusic\Dạ Tâm Khúc (Nguyễn Thảo)

Bài thơ Dạ Khúc của Thanh Tâm Tuyền mở đầu ở một lưng chừng

Anh sợ những cột đèn đổ xuống
Rồi dây điện cuốn lấy chúng ta
Bóp chết mọi hy vọng
Nên anh dìu em đi xa

Đi đi chúng ta đến công viên
Nơi anh sẽ hôn em đắm đuối
Ôi môi em như mật đắng
Như móng sắc thương đau

Tự vấn: vì sao Phạm Đình Chương đã bỏ đi đoạn mở của bài thơ? Tôi nhớ những chùm dây điện ở con đường ngày xưa. Chúng cuộn vào nhau như chỉ rối. Chúng hỗn loạn như đời sống ở một xứ ngàn năm chống chỏi phấn đấu với bao nhiêu cuộc chiến. Tôi nhớ thời mới lớn và nhiều băn khoăn về mai sau, những mai sau mù mịt. Ngày đó tôi còn quá nhỏ nên chẳng có ai để dìu đến công viên vào giắc nửa khuya, nhưng đủ lớn để cảm nhận được những niềm hy vọng đang bị bóp nghẽn.

Lời thơ Thanh Tâm Tuyền thật đẹp.

Đi đi anh đưa em vào quán rượu
Có một chút Paris
Để anh được làm thi sĩ
Hay nửa đêm Hà Nội

Đoạn này, nhạc Phạm Đình Chương lóe lên chút gì như hy vọng, với quán rượu và Paris, nhưng rồi lại rơi vào ám ảnh của kỷ niệm nơi nửa đêm Hà Nội. Chỉ một chút thôi. Niềm hy vọng bâng quơ thật là phù phiếm.

Tự vấn: nếu trong những giây phút ôm chặt lấy người tình ấy, và đã rất rõ niềm tuyệt vọng, sao giai điệu bỗng từ minor chuyển qua major? Khi kẻ đi người ở, như Đêm Giã Từ Hà Nội của Mai Thảo, đã là định mệnh? Nếu như đừng chuyển mà cứ ngâm ở minor, ta có cảm điều gì khác chăng? Trong cái không khí ngột ngạt ở một hầm rượu? Trong mập mờ Paris hay Hà Nội?

Tự vấn: nếu chuyển thể parallel minor, ta sẽ tìm được gì?

Anh là thằng điên khùng
Ôm em trong tay mà đã nhớ em ngày sắp tới

Lời thơ nghẹn ngào. Giai điệu chơi vơi. Có chút gì cấp bách.

Phạm Đình Chương ngưng lại trong khi Thanh Tâm Tuyền vẫn tiếp tục giữa quán rượu.

Chiếc kèn hát mãi than van
Điệu nhạc gầy níu nhau tuyệt vọng
Sao tuổi trẻ quá buồn
như con mắt giận dữ
Sao tuổi trẻ quá buồn
như bàn ghế không bầy

Tôi nhớ đến những hầm rượu nhỏ của một thời. Đã khuya. Người nhạc sĩ và chiếc kèn saxo cùng điệu nhạc thê lương. Harlem Nocturne. Đã rất khuya. Bàn đã dọn và ghế đã dẹp.

Thôi em hãy đứng dậy
người bán hàng đã ngủ sau quầy
anh đưa em đi trốn
những giày vò ngày mai

Rồi Thanh Tâm Tuyền dừng lại, và Phạm Đình Chương lại tiếp.

Đi, đi, chúng ta đến công viên
Nơi anh sẽ hôn em đắm đuối
Ôi môi em, môi em như mật đắng
Như móng sắc thương đau… như móng sắc thương đau

Tuổi trẻ Việt Nam đã thật buồn như thế.

Leave a Comment/Request

Blog at WordPress.com.

Up ↑