
YouTube\Levumusic\Giọt Nắng Bên Thềm (Nguyễn Thảo)
Có điều gì lạ lùng và yên tĩnh khi ánh sáng mặt trời rời khỏi bầu trời.
Nó không chỉ rơi xuống — mà dường như có sự lựa chọn.
Một giọt nắng đậu trên phiến cẩm thạch lóng lánh ánh gương soi;
trên chiếc lá, rực rỡ viên ngọc xanh lung linh;
trên mặt nước, làn lửa lỏng run rẩy.
Cùng một hạt photon — sinh ra từ tim một ngôi sao —
lại mang ngàn khuôn mặt khác nhau, tùy thế giới mà nó chạm vào.
Ánh sáng có một điều kỳ diệu: nó vốn không có màu.
Chỉ khi gặp phải sự kháng cự —
vân gỗ thô ráp, mặt kính lạnh lẽo, hay hơi ấm của da người —
nó mới hé lộ phổ màu bí mật của mình.
Mỗi bề mặt là một lời thú nhận:
rằng nó đón nhận mặt trời theo cách riêng của nó.
Những ai dành thời gian để ngắm nhìn trò chơi của ánh sáng ấy — hiếm khi là kẻ nhàn rỗi.
Họ là những người đi tìm sự tĩnh lặng trong chuyển động,
ý nghĩa trong ngẫu nhiên.
Ngắm ánh nắng trượt qua bức tường
là nhìn thấy thời gian tự dịch ra thành ánh sáng dịu dàng.
Đó là một dạng thiền định,
một cuộc đối thoại không lời giữa rực rỡ bên ngoài và yên tĩnh bên trong.
Với một số người, những giọt nắng thoáng qua ấy là lời nhắc về sự vô thường;
với kẻ khác, chúng là ân huệ nhỏ —
bằng chứng rằng cái đẹp vẫn kiên nhẫn ghé thăm,
dù chỉ trong những buổi sáng bình thường.
Nhận ra ánh sáng
là thú nhận một nỗi khát khao —
về sự hiện diện, về bình an,
về một điều không thể nắm giữ
nhưng có thể, trong thoáng chốc, cảm nhận
cái gốc rễ của kỷ niệm
của những gì chôn kín từ đáy tim
nơi giọt nắng chẳng bao giờ soi tới
Nguyễn Thảo & GPT

Leave a Comment/Request