Em Đã Quên Mùa Thu

ej0a0529
Photo Courtesy of Hoang Cuong

Khi trên không có những đám mây bàng bạc, khi lá ngoài đường rụng nhiều và một sớm mai đầy sương người ta dễ để tâm tư xoay lại mùa thu với những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường đầu tiên mà Thanh Tịnh vẫn còn nhớ.  Rồi với nét quyễn rũ của mùa thu khi nhìn mây bay cuối trời với những cánh chim ngập ngừng để lòng rộn ràng ngỡ người yêu trong mơ trở về cùng Đoàn Chuẩn.  Cũng như mùa thu trút lá vàng xuống lệ nhòa trên tóc, hồn nhiên với đôi bàn tay nuôi tình yêu khôn lớn trong dịu dàng như Từ Công Phụng thầm mong.  Hay đến như cụm hoa thạch thảo im hơi , lạnh ngắt trên tay anh như muốn nói mùa thu này anh và niềm cô đơn là một.   Mùa thu đã chết theo mối tình nàng bỏ lại.  Dứt khoát! Vô vọng! Anh sẽ chờ cho đến khi nàng trở lại và chính Phạm Duy cũng muốn như thế.   Phải chăng mùa thu dù  ủ dột nơi cuối trời, buồn với gót chân xào xạc trên ngàn lá nó vẫn mang vào lòng nhân thế nét bâng khuâng tao nhã dành cho tình yêu.  Cái se sắt lạnh của tiết thu có giúp niềm vui ấm hơn hay khiến quanh hiu thêm niềm cô đơn thì mùa thu tự nó vẫn đẹp và đầy nhung nhớ.   Hãy cảm nhận điều ấy với hầu hết các tác giả sáng tác nhạc về mùa thu.  Nhưng với Tùng Giang và ý tưởng ông dành cho thân phận này của tình yêu thì quả thật đã có một mùa thu của mộng mơ ngày hôm qua.  Ngày hôm nay cả hai không ai còn nhớ.  Tôi đã quên mùa thu và “Em Đã Quên Mùa Thu”.

Hoàng Cương lưu bút

 

Published by

Lê Vũ

Không phải nhạc sĩ, ca sĩ, đàn sĩ. Không chuyên nghiệp, cũng không nghiệp dư. Chỉ mong tạo ra nét gì đó khác biệt trong những nhạc mình thích.