“Nhìn Những Mùa Thu Đi”

8127593886_59358e6fc4_c
2013 Copyright@Ngoc Hoang’s Photography

Trong tinh thần chào đón nàng Thu đang đến, nhạc phẩm slow rock 12/8 quá quen thuộc gần như nhàm chán này được Lê Vũ cải biên qua soft rock 4/4 và thêm vào 2 giọng bè. Xen lẫn với tiếng kèn trumpet là strings và piano thúc đẩy rạo rực, thay cho tiết điệu chậm đều thường được chơi – một cố gắng để tạo nét mới. Mong rằng “Nhìn Những Muà Thu Đi” này sẽ hoàn toàn khác với những phiên bản trước đây quý vị đã từng nghe.

Tuần này Quốc Hùng đảm nhiệm phần viết lời giới thiệu thay thế cho Hoàng Cương. Không biết anh viết có tình tứ, lãng mạng như anh hát không? Xin mời quý thính giả đọc.

“Em không nghe rừng thu, Lá thu kêu xào xạc,
Con nai vàng ngơ ngác, đạp lên lá vàng khô?”

Thuộc lòng bài thơ Tiếng Thu của Lưu Trọng Lư từ thuở ê a tập làm thơ viết văn vớ vẩn, tôi thuở ấy chỉ biết mùa thu là mùa của tình yêu, khi mùa màng chín tới cũng là mùa gặt hái, lễ hội, mùa của đám cưới, ngoài ra chẳng biết gì. Thời thơ ấu êm đềm hai mùa mưa nắng, tình yêu của tôi chỉ ngây thơ là “tết trung thu rước đèn đi chơi, em rước đèn đi khắp phố phường”…

Mùa thu ở chốn đây không có rừng thu đẹp mềm lòng như bức tranh, nhưng cũng có hồ thu với hàng cây lá đổ, và họa hoằn vài chú nai tơ xa xa ven bờ. Ngồi xuống bên dương cầm, nhìn ra mặt nước long lanh ánh nắng hoàng hôn, tôi bâng quơ trên phím đàn…

“… Nhìn những mùa thu đi, Em nghe sầu lên trong nắng
Và lá rụng ngoài song, Nghe tên mình vào quên lãng
Nghe tháng ngày chết trong thu vàng…”

Ngoài kia từng đợt lá vàng rời cành theo cơn gió lả tả phủ kín lối đi. Những tia nắng hoàng hôn rực sáng lần cuối, lấp lánh như thủy tinh trên một chiếc lá lơ lửng xuống phím đàn trắng đen, một bức tranh tương phản. Lòng thầm hỏi, mình từ đâu đến nhỉ, và sẽ đi về đâu? Gặp nhau làm chi để yêu nhau mùa thu, ngủ vùi mùa đông, vui chơi mùa xuân, rồi xa nhau mùa hạ? Tôi ngân nga theo tiếng đàn của chính mình…

“Đã mấy lần thu sang, công viên chiều qua rất ngắn
chuyện chúng mình ngày xưa, anh ghi bằng nhiều thu vắng
đến thu này thì mộng nhạt phai.”

Trần Quốc Hùng lưu bút

 

Published by

Lê Vũ

Không phải nhạc sĩ, ca sĩ, đàn sĩ. Không chuyên nghiệp, cũng không nghiệp dư. Chỉ mong tạo ra nét gì đó khác biệt trong những nhạc mình thích.